Những Đoản Khúc Rời

image

1.

Chị qua đời vào một ngày lạnh lẽo cuối năm 2013. Sự ra đi của Chị làm tôi băn khoăn không ít. Những ngày cuối đời của chị, chúng tôi đến thăm rất thường.

Chứng kiến những cảnh mà tôi cho là rất bất nhẫn, tôi phải nói với em gái của tôi những ước muốn của mình, để mong những cảnh đau lòng trong đoạn cuối đời của Chị, sẽ không xảy đến cho gia đình nhỏ của tôi.

Lâu lắm rồi tôi không khóc trong đám tang nhưng lần này tôi đã không ngăn được dòng nước mắt khi nghĩ tới suốt cuộc đời của Chị đã chỉ biết lo cho chồng con, nhưng …

Tôi đang viết về chuyện này. Có lẽ phải lâu lắm mới hoàn tất vì tôi cần thời gian để bớt hằn học, chua cay.

Đầu năm, không dưng có một chú Downy Woodpecker đến gõ trên cây oak, trước cửa sổ  phòng làm việc của tôi. Chưa bao giờ tôi thấy loài chim này ở cây oak trong sân nhà từ ngày dọn vào đây hơn hai năm qua.

 

2.

Sau bài giảng của Ni Sư sáng Chủ Nhật, 19 tháng Giêng, cháu kiếm tôi, hỏi:
– Làm sao có thể đối xử với gia đình chồng giống như đối xử với gia đình mình được, hả cô ?
Tôi nhìn cháu, hơi ngạc nhiên vì sự lúng túng của cháu, rồi thản nhiên đáp:
– Thì coi cha mẹ chồng như cha mẹ mình, coi anh chị chồng như anh chị ruột mình.
Cháu lắc đầu, khó khăn kiếm cách trả lời:
– Nhưng bố chồng, anh chồng, không đứng đắn thì làm sao mình kính trọng được, hả cô ?
Tôi không biết nói gì với cháu nên tìm ni sư Giáo Thọ hỏi. Ni sư cười hiền rồi giải thích:
– Cô có nói là đàn bà thì phải hiền lành, cư xử nhu mì nhưng cô không có nói là nhu nhược. Nhu mì và nhu nhược khác nhau xa lắm à nha.
Lời giải thích của Ni Sư cho tôi hiểu là tùy trường hợp mà ứng biến. Hy vọng sau Tết, Ni Sư sẽ giảng thêm về vấn đề này.

*

Những năm chị bệnh, có được người đến nhà chăm sóc, nhưng cứ vài tháng lại đổi người. Tôi đến thăm, hỏi chị sao lại đổi người hoài vậy, chị ngao ngán nói:
– Cái ông này (chồng chị) thiệt là kỳ cục, bạ ai cũng ôm, cũng vuốt, thì ai mà muốn làm cho mình nữa.
Mới nghe, tôi cũng tưởng là chị ghen như anh hay than thở: “Chị ghen quá là ghen. Với mấy bà Mỹ đen, chị cũng ghen.” Khá ngạc hiên, tôi đã hỏi chị:
– Chị à, chị ghen làm gì cho cực thân vậy. Em nói thật nha, nhìn cái hàm răng của anh là chẳng có bà nào có thể thích anh được đâu, nếu không muốn nói là ghê nữa.
Chị chậm rãi nói:
– Chị không có ghen em à, gần cả 20 năm nay chị có cho ổng đụng tới người chị đâu.
Tôi ngạc nhiên hỏi lại:
– Hai chục năm! Wow, sao vậy chị ?
– Chị gớm!
Nghe chị nói, tôi cầm tay chị, hỏi nhỏ:
– Chuyện gì mà ghê vậy ?
Chị thong thả kể:
– Anh lung tung lắm, trẻ không tha già không thương! Em gái chị, anh cũng mò, cháu dâu của chị, anh cũng dê. Thậm chí đến em dâu của anh, chồng chết, anh cũng không tha. Ai, anh cũng sàm sở được.

Tôi ngẩn người khi nghe chị tâm sự nhưng hơi nghi ngờ là có thể chị không nhớ đúng sự việc. Tháng trước, tôi có dịp gặp lại vài “nạn nhân”. Tôi hỏi chuyện, thì được xác nhận và được nghe thêm chi tiết, không chỉ về những hành động sàm sở của anh, mà còn về sự cư xử đê tiện của anh, với họ hàng nhà chị. Từ đó tôi đâm ra coi thường và ngại phải gặp mặt anh.

*

Bài giảng, rồi lời giải thích của Ni sư làm tôi nhớ lại có một lần, cháu kể với tôi là cháu không thể nào chấp nhận việc ở chung với bố mẹ chồng. Tôi đã đồng ý với cháu:
– Cháu không chịu là đúng vì bố chồng cháu không đứng đắn đâu. Phòng bệnh hơn chữa bệnh cháu ạ.

3.

.