HV Thật vs HV Dỏm

Con bé chồm người qua ôm tôi, mi lên má, rồi thì thầm bên tai tôi:
– Me, I love you.
Xiết nhẹ nó, mi lại, tôi cũng nói thì thầm:
– I love you, too. Athena.
Nó buông tôi ra, ngồi thẳng lên, rồi lại nhìn tôi, nhún vai, ngập ngừng hỏi:
– Me, Is your name Hiền Vy? – Me à, tên của Me là Hiền Vy hả?
– Yes, Athena.
Nó lại ngập ngừng:
– I thought your name is Me. Con tưởng tên của me là Me chứ !
Tôi chỉ biết cười, nó hỏi tiếp:
– Do you have a Mom? – Me có Mẹ không vậy?
– Có chứ. Ai mà không có Mẹ!
Con bé lên giọng:
– Does your mom call you… Hiền Vy, Hiền Vy, Hiền Vy, Hiền Vy, Hiền…
Tôi đang ngạc nhiên không biết nó định làm trò gì, thì tiếng cô em tôi, từ ghế tài xế quay lại, quát:
– Athena ! Stop it!
Đã không ngừng, con bé lại cao giọng hơn:
– H.H.H.. i. i. i. ề. ề. ề. n.n.n. V.V.V…Y.Y.Y… all day long?

Tôi bật cười, vì không dè chỉ mới 6 tuổi, con bé đã liếng thoắng đến vậy. Nó nhìn tôi như đang chờ câu trả lời. Kéo nhẹ nó vào người, tôi hôn lên tóc nó, chưa biết nói gì, đã nghe nó hỏi tiếp:
– Do we have the same name, Me? Chúng mình có tên giống nhau hở Me?
Mẹ nó lại quay xuống, cao giọng:
– Your name is Athena, OK? Tên của con là Athena, biết chưa?
– No, I like to be called Hiền Vy – Không, con thích tên Hiền Vy cơ.
Mẹ nó lại nói lớn:
– Lâu nay, con chỉ thích gọi là Athena thôi mà. Sao hôm nay lại đổi ý thế?
Con bé phụng phịu:
– I don’t know! Con không biết!

Vuốt nhẹ mái tóc mượt mà của nó, tôi giảng hòa:
– OK, OK, để Me giải thích.
Con bé ngả đầu vào người tôi, chờ đợi. Tôi từ tốn giải thích:
– Mẹ của con mượn chữ Hiền trong tên của Me, và thêm chữ Vy để đặt tên cho con.
Con bé lại thắc mắc:
– Nhưng sao ai cũng gọi Me là Hiền Vy?
– Tại Me mượn tên con để làm Radio.
Con bé ngập ngừng:
– Sao Me không mượn tên chị Dĩ An?
Rồi gật gật cái đầu, hỏi tiếp:
– Vậy là tên con hay lắm hả?
– Dĩ nhiên rồi, không hay, me đâu có mượn.
– Tên chị Dĩ An không hay hả?

Tôi không biết nói sao, chỉ cười, nhớ lại những ngày đầu mới chập chững vào làm Chương Trình Tuổi Thơ cho LSR. Dĩ An đã dỗi hờn khi thấy tôi dùng tên Hiền Vy. “Vậy là Mẹ thương Athena hơn thương mình rồi, Mẹ dùng tên của con đỡ đầu, mà không thèm dùng tên của con ruột…” 
Đã phải giải thích với Dĩ An là “Hiền Vy” dễ cho các em bé nghe chương trình gọi hơn và cũng dễ cho tôi hơn khi xưng là “Cô Hiền”…

Sau khi nghe tôi giải thích, Athena chúm chím cười:
– OK! Me, I allow you to borrow MY NAME – OK Me, con cho phép Me mượn tên con đó.
– Thanks, Athena!
Con bé xích ra một tí, dùng hai bàn tay bé xíu, ôm lấy mặt tôi, giọng như chững chạc ra:
– Không! Con không muốn gọi là Athena nữa. Từ đây, Me nghe không,…
Nó ngừng lại, như để lấy hơi, rồi gằn giọng, chậm rãi tiếp:
-… từ đây, con chỉ muốn được gọi là Hiền Vy thôi.”
Tôi ôm khuôn mặt nhỏ bé xinh xắn của nó trong hai tay mình, cười lớn, rồi nói:
– Yes, Hiền Vy! Và con là Hiền Vy Thật, còn Me chỉ là Hiền Vy Dỏm thôi./.