Một Chuyến Đi

San Francisco và…
Những Người Đàn Ông… Của Tôi

Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, cơn gió lạnh làm tôi rùng mình, chợt thấy như tiếc nuối không khí ấm áp, thân mật với ánh sáng mờ mờ ảo ảo tỏa ra từ những ngọn nến hồng, được chưng trên mỗi bàn của tiệm ăn Asha. Bữa cơm tối với món canh chua Thái cay và nóng chỉ còn là “dư âm”.

Tôi quay qua nhìn ba người đàn ông đang vui vẻ chuyện trò. Họ bận cười, bận nói, bận trêu nhau, không ai thấy tôi đang co ro vì lạnh. Tôi lên tiếng:
– Lạnh quá!
Người đàn ông thứ nhất nheo mắt:
– Có lạnh gì đâu!
Tôi cãi lại
– Lạnh mà !
Ông cười, hỏi:
– Có cần ôm không?
Tôi lắc đầu nguầy nguậy:
– Vớ vẩn!
Người đàn ông thứ hai nhìn tôi như thương hại:
– Chắc là… ốm rồi, mát như vậy mà kêu lạnh!
Người đàn ông thứ ba, nói nhanh:
– Chỉ vài blocks là đến trạm BART, sẽ ấm liền đó mà.
Nói xong, cầm tay tôi, kéo đi, rồi tiếp:
– Lạnh thì phải đi nhanh, cho ấm, biết chưa?

Hồi chiều, lúc chưa lạnh lắm, người đàn ông thứ ba đưa cho tôi cái áo jacket vì: “cầm mỏi tay quá”, nhưng trước khi ra khỏi tiệm ăn, đã không nhờ tôi cầm giúp nữa vì sợ tôi… mỏi tay. Người đàn ông thứ nhất thấy tôi bị kéo, lên tiếng can thiệp:
– Đừng kéo mạnh quá, cô ấy (she) ngã đấy.
Người đàn ông thứ hai trêu:
– Có cần bế không?
Sợ bị bế giữa đường phố đông người, tôi hét lên:
– KHÔNG!
Ba người đàn ông cười lớn. Người đàn ông thứ hai quay qua nhìn người thứ ba, hỏi:
– Có biết chuyện ngày xưa cô ấy (she) bị bế không?
– Có nghe nhưng lâu quá, quên mất rồi, kể cho nghe lại được không?
Người đàn ông thứ nhất lại chen vào:
– Khổ quá! Lại trêu cô ấy nữa rồi…
– Không sao đâu, nghe này:

“… Khi Tùng đến, Thằng Ròm vẫn còn trùm chăn kín mít, Tùng kéo mạnh cái chăn ra, bảo:
– Em dặn chị rồi, dậy bận ấm, em chở đi ăn Donuts, sao vẫn còn nằm co ro thế kia?
– Đi mà chết cóng ấy à, tuyết rơi cả 5 inches thế kia…
– Thì đã bảo đi xem tuyết mà!
– Không đi đâu!
– Chị dậy không nào?
– Không!
Chữ “Không” vừa được thốt ra, Tùng cúi người xuống, bế cô ấy lên, H.T. và MiMi chạy theo phụ họa, tiếng bà Cả la với theo:
– Bỏ cô ấy xuống, cô ấy mà té thì khốn…”

Tôi cười đến chảy nước mắt, khi nghe “người đàn ông thứ hai” kể chuyện, giọng nói làm ra vẻ nghiêm trọng, nhưng lại rất dí dỏm. Mới ngày nào… “ông ấy” thẩy tôi xuống sân sau đầy tuyết, của căn nhà nhỏ bằng đá, nằm trên đường số 4, thành phố Tulsa, tiểu bang Oklahoma. Me tôi và Má đã chạy theo ngăn cản. Hai đứa em nhỏ thì vỗ tay, reo hò vui thích.

“Người đàn ông thứ ba” lên tiếng:
– Lúc đó Mình đang ở trong bụng Mẹ, phải không?
“Người đàn ông thứ hai” cười lớn:
– Chứ còn gì nữa!
– Mấy bà bầu nặng như vậy mà Cậu bế được sao?
Ông ta nhìn tôi, nháy mắt, rồi đáp:
– Dù có bầu, nhưng lúc đó Mẹ cũng chưa được 100 lbs mà.
Quay qua nhìn người đàn ông thứ nhất, người đàn ông thứ ba lại hỏi:
– Thế Bố ở đâu lúc đó?
“Người đàn ông thứ nhất” cười tủm tỉm:
– Có Bố cũng chả làm gì được vì cậu Tùng bự con thế kia!
Tôi phụng phịu:
– Chứ không phải Bố cũng hùa theo mấy đứa nhỏ để trêu em à?

Ngồi gọn trên chiếc ghế nhỏ trong toa xe BART đang từ từ lăn bánh, tôi nhìn ba người đàn ông thân thương của mình, cả ba đang cùng đứng nhìn tôi chế diễu. Tôi chợt nghĩ đến “người đàn ông thứ tư” ở tận Munich. Có lẽ giờ này “ông ấy” mới vào tới sở, đang ngồi uống cafe và đọc email …

San Francisco…
Vườn Dill Trên Con Đường Mang Tên California…

Theo lời Alex, “người đàn ông thứ ba”, tôi dậy thật sớm, đi bộ ra đường California, coi sức mình còn leo dốc cao được nữa không. “Người S.F vẫn chạy lên, chạy xuống đường California để tập thể dục đó, mommy thử đi nhé …”

Đầu tháng Bảy, mới hơn 5 giờ, trời đã rạng sáng. Những ngọn gió lùa làm tôi ớn lạnh. Kéo cao cổ áo xong, cho hai tay vào túi, tôi bắt đầu chạy. Hết dốc này, sang dốc khác, xuống dốc dường như khó chạy hơn khi lên dốc. Thấm mệt, tôi đi chậm lại, ngắm những bụi hoa bên đường.

Đưa tay ngắt một cành lá xanh nho nhỏ, mùi Thì Là làm tôi ngỡ ngàng đứng lại. “Ngay Downtown SF mà có cả một “vườn” Dill như thế này sao! “Chả Cá Thăng Long”… món ăn mà hầu như người Bắc nào cũng thích…” Tôi thầm nghĩ, và cảm nhận một niềm vui khó tả đang xen nhẹ vào hồn…

Tối hôm trước, Alex dẫn chúng tôi la cà trên những đường phố đông người, rồi cuối cùng ngồi uống cafe trong khuôn viên của Union Square. Nhìn và nghe những “ca nhạc sĩ tự do” trình diễn “live” ngòai trời, tôi nhớ lại những lần đi uống cafe cũng với “những người đàn ông của tôi” ở Rome.

Vài năm trước, trên một chuyến bay từ Newark đi Rome, tình cờ đọc một bài báo rất hay và lạ về Quán Cafe Sant Eustachio, nên khi đến Rome, tôi nhất định phải tìm cho ra, để thưởng thức cafe của họ. Tiệm nằm trên con đường cùng tên Sant Eustachio, nhưng phải qua nhiều khó khăn chúng tôi mới kiếm được vì đường phố tại Rome nhỏ xíu và xem chừng như hơi rắc rối. Cafe vừa ngon vừa rẻ lại rất đặc biệt nên năm nào tôi cũng tìm dịp ghé Rome vài lần để uống cafe, có lẽ là do “ảnh hưởng” của một câu trong bài báo:
“…thật là không phí gì cả khi mua một vé máy bay khứ hồi New York – Rome, đến nơi, kêu taxi chở đến Sant Eustachio uống vài ly cafe rồi kêu taxi chở ra lại phi trường, bay về…”
Tiền phải trả cho tách cafe “ngồi uống”, khác với giá của cùng một tách nhưng “đứng uống.” Lần nào chúng tôi cũng chỉ mua “cafe-đứng-uống” mà thôi. Tháng Hai hay tháng Mười Một, thời tiết của Rome mát lạnh, có muốn mua “cafe-ngồi-uống” cũng không có chỗ vì tiệm nhỏ, chỉ có vài bàn bên trong và bên ngòai.

San Francisco thì khác, đường phố sạch sẽ, gọn gàng hơn nhiều. Với diện tích không lớn, nhưng Downtown của SF lại có rất nhiều quán Cafe Starbucks. Góc nào cũng có, quay qua quay lại là thấy Starbucks, khỏi phải tìm kiếm khi muốn uống cà phê. Tôi thích Frappuchino với một hay 2 Espresso Shot. Mỗi ngày uống 3 ly “tall” (ly nhỏ nhất) là không cần ăn gì thêm nữa cũng dư calories rồi.

Vài năm nay, tôi vẫn “cố tình” không chịu hiểu tại sao Alex không muốn về lại Houston, ngay cả lúc không có việc làm. Nhà cửa đắt đỏ, giá sinh hoạt cao, nhưng “người đàn ông thứ ba của tôi” vẫn nhất định “bám” San Francisco.
“Chỉ có người già như… Thằng Ròm… mới ở Houston được thôi…, người trẻ như Mình thì phải ở S.F…” 
Alex vẫn trêu Mẹ, mỗi lần tôi hỏi bao giờ dọn về lại Houston.

Căn apt nhỏ xíu, với hai phòng ngủ, một phòng tắm cũ và tối tăm, trên lầu ba của một chung cư rất tầm thường, Alex ở chung với bạn. Mỗi người trả 1,000 Mỹ Kim một tháng. Tôi giật mình khựng lại khi mới bước vào thăm “nhà” của Alex, vì không dè con trai tôi lại sống khổ như vậy. Thấy tôi ngập ngừng, Alex đã cười lớn, đẩy sau lưng tôi, rồi trêu:
“Đây là SF, không phải Houston của mommy đâu, nhà nhỏ và cũ nhưng bảo đảm không có… rắn…, đừng sợ chứ!” 

Những ngày rong chơi trên đường phố, ghé vào “quán sách bên đường”, những đêm la cà đi uống cafe sau bữa cơm tối, rồi đi nghe nhạc ngoài trời với Alex, những sáng đi Chợ Tàu ăn điểm sấm, mua trái cây, … tôi mới hiểu được lý do tại sao Alex không muốn dọn về Houston.
“San Francisco của Alex” khác “Houston của tôi” xa chừng…

Nhìn đám Thì Là vẫn còn ướt đẫm sương, San Francisco không dưng trở nên thân thuộc. Tôi cảm thấy như gần gũi với S. F. hơn, như San Francisco chính là quê hương của tôi vậy.
Cái thân thương gần gũi này tôi đã không có, khi đi uống Cafe Sant Eustachio ở Rome, hay khi tay trong tay đi bộ với Anh bên bờ Hồ Hoàn Kiếm cách đây vài năm.

Visalia 

Những dãy Trúc Đào đủ màu nối tiếp nhau trên xa lộ 99 dẫn vào Visalia cho biết vùng này cũng “Nắng Ấm” không thua gì Houston. Houston còn được thêm hai chữ “Tình Nồng”, có lẽ tại đông người Việt hơn chăng?

Gần tới thị xã Visalia, vẫn trên xa lộ 99, bên tay trái của tôi, còn có thêm những cây Khuynh Diệp thật cao. Tôi thích lá Khuynh Diệp, không chỉ vì mùi khuynh diệp mà còn vì hình dáng của chiếc lá nữa. Trong góc vườn của căn nhà cũ ở Katy, tôi cũng đã có 1 cây, rất lớn. Mỗi lần ra vườn, tôi hay hái vài lá, gập lại vài lần để mùi khuynh diệp tỏa ra, rồi đưa lên mũi, hít vài hơi. Mùi khuynh diệp làm lòng tôi dịu lại, không biết tại mùi của lá hay tại ngày xưa Mẹ tôi rất yêu thích mùi khuynh diệp. Mùi thơm của Khuynh Diệp cho tôi cảm giác như có Mẹ bên cạnh, và lúc nào cũng làm tôi ấm lòng.

Đứng trước nhà anh PST, gọi cell cho anh, tiếng anh hỏi:
– HV đi tới đâu rồi?
– Dạ em đang đứng ngay trước nhà anh chị đây?
– Sao giỏi vậy, chờ tí nha, anh chạy xuống ngay.
Tay bắt mặt mừng, anh em chào hỏi nhau. Anh không khác trong hình nhưng không giống anh PAD hay chị BH. Giọng nói, qua phone, tôi đã nghe có nét phảng phất của chị BH.

Rời SF lúc 6 giờ sáng, chúng tôi bỏ buổi ăn điểm tâm với Alex vì cái hẹn ăn lunch với anh chị PST lúc 11 giờ trưa.
Được lưu ý nạn kẹt xe của SF trên xa lộ 101, chúng tôi dùng xa lộ 5, hướng Oakland, qua 152 để vào 99. Dù có xa hơn, nhưng lại không bị kẹt xe, nên đến sớm 30 phút, trước giờ hẹn.

Tiệm ăn Thái nằm trong vùng Downtown của Visalia sang và yên bình, Chị PST “đi chợ” rất tài tình. Tôi được những 2 món chay. May mà chỉ ghé lại có vài giờ, chứ nếu không thì có lẽ chiếc áo dài mang theo cho buổi RMS ngày Chủ Nhật của nhóm Văn Học Thời Nay đành đem về lại và phải đi kiếm mua áo khác mất. Nhìn Anh và anh Dễ Thương vừa ăn vừa khen ngon, tôi cũng đoán được là chị Trung rất “sành” món Thái.
Nghe chị kể chuyện tôi rất nể phục. Chị chạy bộ mỗi ngày, từ sáng tinh mơ, với đầy đủ “vật dụng phòng thân”. Chị làm việc không biết mệt, ngày nghỉ thì lo vườn tược. Chị đã bỏ một cái hẹn để đi ăn trưa với chúng tôi. Ăn xong chị phải trở lại văn phòng vì cái hẹn kế tiếp lúc 1 giờ 30. Chúng tôi theo anh PST về lại nhà, trước khi lên đường đi tiếp.

Ngôi nhà xinh xắn với hàng rào trắng, sân cỏ xanh, trước cửa có Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, bên cạnh Cờ Mỹ. Anh PST cho biết đã treo lên từ Ngày 30 Tháng Tư và để luôn cho qua Lễ Độc Lập. Vườn sau, ngăn nắp, gọn gàng. Cây Quất ngọt đầy trái, mấy khóm hồng, hoa nở thơm ngát, bên cạnh fountain nước chảy réo rắt. Thảo nào anh Dễ Thương không Thơ đầy túi. “Chỉ cần ngồi trên xích đu là làm thơ phải không anh?” Tôi trêu anh.

Giã từ Visalia với lòng tiếc nuối. Visalia cũng Nắng Ấm, cũng Tình Nồng. Chân tình này, làm sao đền đáp?
Những dãy Trúc Đào rực rỡ trên xa lộ 99, tiễn đưa chúng tôi ra lại xa lộ 5, để về LA.

Cám ơn anh chị đã cho chúng em biết Visalia, một thành phố nhỏ có nắng ấm, có tình nồng, dù chỉ có vài gia đình người Việt, giữa đường từ SF đến LA.

Cafe… Huyền

Chị Bích Huyền đón chúng tôi với nụ cười thật tươi. Chưa kịp khen những bậc tam cấp đẹp, rất mỹ thuật, từ ngoài đường dẫn vào nhà, mùi sả ớt của món Bún Huế thơm phứt, làm tôi phải tấm tắc:
“Chị ơi! Thơm quá, chị nấu hở?”
Vào tới bếp, chị cười cười, đưa cho tôi một thìa nhỏ nước dùng:
“Nếm thử đi, hv”
Tôi ngạc nhiên vì vị đậm đà, cay cay, ngọt ngào…
“Chị hay nấu món chay lắm hở chị? Ngon quá chị ơi!”
Chưa trả lời tôi, chị lại mở nắp một cái chảo lớn bên cạnh:
“Miến xào nữa nè, hv”
Rồi nhìn qua anh NPH đứng bên cạnh, chị tiếp:
“Hôm nay, mọi người sẽ cùng ăn chay với HV. Hôm Chủ Nhật, hv ngồi nhìn chúng mình ăn…Tội quá!”
Tôi cười, giải thích với chị là trước khi đi dự tiệc, lúc nào tôi cũng “dằn bụng” trước, trừ khi được biết là có món chay. Chị trấn an anh NPH:
“Chị có ướp sẵn steaks cho Hưng, nếu Hưng không muốn ăn chay.”

Vườn sau nhà chị đầy hoa trái. Những bụi hoa mầu tím thật xinh xắn, bốn gốc Đào, hai cây Quất, lại có một cây Liễu trong chậu. Chị đặt tên cho từng cây. Gốc ớt mới nhìn đã thấy cay, chị cho 2 quả khô làm giống khi biết tôi cũng thích ăn cay.
Chị kể chuyện anh SK đến thăm, khi chị hỏi anh chụp hình chưa, anh đã trêu:
“Nhà chị toàn Đào và Liễu, làm sao em dám chụp hình…”

Những khung hình mỹ miều, duyên dáng, với nụ cười xinh xắn của Uyển Diễm, hóa trang từ cô gái Bắc, đến cô gái Trung, rồi cô gái Nam treo trên tường, làm căn nhà đã đẹp, lại càng thêm lộng lẫy, nhưng không kém phần ấm cúng. Trên tường còn có những bức tranh do Anh Tú vẽ. Tôi biết tài làm thơ của AnhTú trên diễn đàn Việt Báo, nhưng chưa hề biết, ngoài nghề Y Sĩ, Anh Tú còn là Họa Sĩ và kiêm Thi Sĩ nữa.

Bi và Ben được Mẹ Uyển cho mỗi chú một dĩa Spagetti thơm ngon. Trước khi ăn, hai chú bé mời “Ông Bà Trẻ” H&HV. Uyển Diễm hỏi: “Chú H có muốn ăn spagetti không, cháu làm cho.” Dĩ nhiên là dù có muốn thì chú H cũng đành lắc đầu…

Quỳnh Hương đến với sữa đậu nành và tofu còn nóng. Cô lấy nửa ngày vacation để được uống Cafe Huyền với chúng tôi. Nghe danh Cafe Huyền từ lâu, nên lần này, tôi nhất định phải xin được thử. Khi chị BH mời ăn ngoài tiệm, tôi đã không ngại ngùng xin chị cho được uống cafe Huyền.
“Coffee time” trở thành dinner với nhiều món rất hấp dẫn. Bún Huế, Miến xào, Đậu hũ sả ớt, đậu hũ chiên, bánh rán, xoài, sữa đậu nành…

Cafe Huyền không hổ danh truyền từ bấy lâu nay. Sữa được đun nóng cho từng tách. Mùi cafe thơm ngát. Chị cẩn thận pha mỗi lần một tách, tôi được tách đầu tiên. Ngồi nhìn chị làm cafe cho mọi người, tôi cảm nhận được lòng thương mến của chị dành cho các em. Chân tình đầy ắp.

Được hàn huyên với chị, nghe chị kể lại công việc làm với đài VOA, với Radio Bolsa, với đài Việt bên Úc,… tôi càng thêm nể phục chị. Vài năm nữa, khi chị hưu trí, tôi tin chắc sẽ khó có người thay thế được chị.

Bích Huyền, của Chương Trình Thơ Nhạc trên đài Tiếng Nói Hoa Kỳ đã đi vào lòng người Việt khắp nơi trên thế giới.

Cám ơn chị Bích Huyền đã chia sẻ với chúng em những tâm tình ngọt ngào, những kinh nghiệm sống quí báu, với tình cảm hiếm quí…

Cafe Huyền không những chỉ thơm ngon mà còn vô giá nữa, chị ơi!